Catching fire Part 1 – Chap 6


ĐU TRƯỜNG SINH T 2

BT LA

Ta gc: The hunger games book 2: Catching fire

Tác gi: Suzanne Collins

Translator: Mai

Editor: Luna

PART 1: TIA LA

Chap 6

Chỉ bằng cử chỉ thoáng qua đó, tôi cảm thấy niềm hi vọng bỗng tắt ngấm, và tất cả mọi thứ mà tôi yêu mến trên thế gian này cũng bắt đầu bị phá hủy. Tôi không thể mường tượng việc mình sẽ phải chịu những hình phạt như thế nào, hay những cạm bẫy sẽ được giăng rộng ra sao, thế nhưng một khi tất cả sự trừng phạt ấy chấm dứt, thì sẽ chẳng còn gì cả. Bạn có thể sẽ nghĩ rằng, giây phút ấy tôi chắc hẳn cảm thấy thất vọng đến tột cùng. Nhưng thật kì lạ. Thứ duy nhất mà tôi cảm thấy lại là cảm giác khuây khỏa, bởi tôi có thể từ bỏ cuộc chơi, bởi câu hỏi: liệu tôi có chiến thắng khi liều lĩnh như thế hay không, đã được trả lời, dẫu cho câu trả lời ấy là một chữ”không”vang dội; bởi nếu như trong tuyệt vọng cần phải liều lĩnh thì tôi có thể tự do mà hành động liều lĩnh theo cách y như tôi ao ước.

Nhưng không phải ở đây. Việc quay lại  Quận 12 mới là cần thiết vì phần quan trọng của bất kì kế hoạch nào cũng bao gồm cả mẹ và em gái tôi, cả Gale và gia đình anh ấy. Rồi còn cả Peeta, đấy là nếu như tôi có thể khiến cậu ấy đi cùng tôi. Tôi cũng thêm tên ông Haymitch vào danh sách nữa. Đó là những người tôi chắc chắn phải đem theo cùng khi tôi trốn thoát được vào thế giới ngoài kia. Tôi sẽ thuyết phục họ thế nào đây, khi mà nơi chúng tôi sẽ đến phải chịu một mùa đông chết chóc, nơi mà nghi vấn về những thứ chúng tôi sẽ phải đánh đổi để tránh khỏi sự truy bắt vẫn chưa có hồi đáp. Nhưng ít nhất tôi cũng biết mình phải làm gì.

Thế nên thay vì gục xuống thềm nhà và khóc lóc, tôi thấy mình đang vực dậy một cách mạnh mẽ hơn, tự tin hơn lúc trước. Nụ cười của tôi, dù trông hơi khùng, nhưng không còn gượng gạo. Khi Tổng thống Snow trấn an đám đông và nói  “Mọi người nghĩ sao nếu như chúng tôi ngay tức khắc tổ chức đám cưới cho họ tại Capitol này?” thì tức là tôi vừa bị quàng cái danh ”cô gái đang vui-sướng-đến-mức-gần-như-cuồng-loạn” vào người một cách dễ dàng.

Caesar Flickerman thắc mắc có phải ý ông Tổng thống là một cuộc hẹn hò hay không.

“Ồ, trước khi chúng tôi sắp đặt một cuộc hẹn, có lẽ nên nói rõ với mẹ của Katniss”, ông Tổng thống phát biểu. Đám đông cười rộ lên và Tổng thống vòng cánh tay quanh tôi ”Nhưng nếu như cả nước đều có ý này, chúng tôi có thể cho phép cháu cưới trước khi cháu 30 tuổi”.

“Ông chắc phải thông qua một điều luật mới nhỉ” tôi nói và cười khúc khích.

“Nếu đó là những gì phải làm” ông Tổng thống nói, vẻ hài hước bí ẩn.

Ồ, vậy là cả hai chúng tôi sẽ đều vui vẻ.

Buổi tiệc được tổ chức tại phòng tiệc thuộc về dinh thự của Tổng thống Snow thật không gì bì kịp. Trần nhà cao 40 feet được biến thành một bầu trời đêm và những ngôi sao đó giống hệt với những ngôi sao tôi thấy ở quê nhà. Tôi cứ giả sử rằng chúng giống nhau thì ai mà biết chứ? Ở thành phố luôn thừa ánh sáng để mà có thể thấy được những ngôi sao. Trên một nửa không gian giữa trần và sàn, các nhạc công trông như đang lơ lửng trong như những đám mây trắng bồng bềnh, nhưng tôi cũng không biết cái gì đã giữ họ ở trên cao như thế. Bàn ăn tối theo kiểu truyền thống đã được thay bằng sô pha và ghế dài nhồi lông ngỗng, một vài lò sưởi đặt xung quanh, còn cả vườn hoa thơm ngát cạnh đó và ao nước đầy những loại cá đẹp lạ kì, thế nên mọi người có thể ăn uống và làm những gì họ cảm thấy thoải mái nhất. Ở trung tâm căn phòng có một khu vực lát gạch được dùng như một sàn nhảy, là sân khấu dùng biểu diễn, là địa điểm để có thể hòa lẫn với đám người ăn mặc một cách lòe loẹt kia.

Nhưng”ngôi sao”thực sự của buổi tối hôm nay lại là các món ăn. Bàn ăn được kê thành dãy gần tường nhà thì đầy ắp những món ăn ngon. Tất cả những món bạn có thể nghĩ được hay những món bạn không bao giờ dám mơ đến, lại đang nằm chờ đợi bạn. Toàn bộ thịt dê, lợn,bò quay vẫn còn đang nằm trong xiên nướng. Những chiếc đĩa lớn thịt gà rải đầy rau thơm và quả hạch. Các món hải sản rưới đầy nước xốt hoặc đang chờ được nhúng vào trong nước gia vị đặc chế. Có vô vàn các loại bơ rồi bánh mì, rau quả hay kẹo ngọt; còn rượu thì được rót như cảnh thác nước đổ, sau thì tất cả những hình ảnh đó chìm trong ánh lửa lung linh.

Cảm giác thèm ăn đã đánh bại cố gắng kiềm chế nãy giờ của tôi. Sau nhiều tuần không thể ăn nổi vì quá lo lắng, tôi như chết đói.

“Tớ muốn nếm mọi thứ trong căn phòng này” tôi nói với Peeta.

Tôi có thể thấy cậu ấy đang gắng hiểu biểu lộ vừa rồi của tôi, để tìm ra sự biến đổi trong con người tôi. Vì cậu ấy chưa biết rằng tổng thống Snow nghĩ tôi đã thất bại, nên cậu ấy công nhận việc chúng tôi đã chiến thắng. Dù vậy nhưng có lẽ tôi vẫn thật sự hạnh phúc với lời đính hôn giữa chúng tôi. Đôi mắt cậu phản chiếu bối rối nhưng vì chúng tôi đang ghi hình, nên nó chỉ diễn ra trong chốc lát “Vậy cậu nên tự mình xoay sở” cậu ấy nói.

“Được rồi, mỗi đĩa một miếng là được mà”. Tôi trả lời. Nhưng quyết tâm vừa rồi đã bị đánh bật ngay bởi chiếc bàn ăn đầu tiên, bàn có đến hai mươi đĩa súp hoặc hơn thế, tôi nhìn thấy cốc bia ủ bí ngô phủ kem được rắc thêm quả hạch vụn với chút hạt quả nhỏ màu đen. ”Có thể tớ sẽ chỉ ăn nguyên món này suốt tối nay mất”. Tôi nói lớn. Nhưng rút cục lại không chỉ ăn nguyên một món. Quyết tâm vừa rồi lại lần nữa bị làm cho lung lay vì món nước canh tươi ngon mà tôi chỉ có thể mô tả hương vị của nó như là mùa xuân vậy, và cả món nước uống sủi bọt hồng được rải thêm quả mâm xôi nữa.

Khách khứa cũng đã tới, họ trao đổi danh thiếp, hay chụp ảnh với nhau hay hôn phớt lên má nhau. Có vẻ như chiếc ghim cài hình con chim húng nhại đã tạo nên một xu hướng thời trang mới, bởi vì có vài người đã tới chỗ tôi để khoe với tôi phụ kiện áo quần của họ. Con chim được tạo hình trên khóa thắt lưng, hay được thêu trên ve áo lụa, hoặc thậm chí còn được xăm ở những nơi riêng biệt nào đó. Mọi người đếu muốn mang trên người biểu tượng của kẻ chiến thắng. Tôi chỉ có thể tưởng tượng ra cách mà hình quả hạch lại được coi là hình tượng biểu trưng cho Tổng thống Snow. Nhưng ông ấy có thể làm được gì chứ? Khi mà Đấu trường như một cú giáng vào nơi đây, nơi những quả dâu thậm chí còn được coi mà biểu tượng của một cô gái đang cố cứu vớt người tình của cô ta.

Peete và tôi không hề cố gắng để hòa lẫn vào đám đông nhưng chúng tôi lại luôn luôn bị đám đông lôi kéo vào. Chúng tôi là những người mà ai cũng không muốn bỏ quên tại buổi tiệc. Tôi cư xử như hào hứng lắm, nhưng lại không hề ưa đám người của Capitol. Họ chỉ làm tôi xao lãng khỏi những món ăn mà thôi.

*****

Mỗi bàn lại được bày thêm những món trông thật cám dỗ, và ngay cả với kiểu ăn mỗi món chỉ nếm một miếng, tôi vẫn nhanh chóng ăn no căng. Nhón lấy một miếng chim quay nhỏ, cắn nó và sau đó nước cam sẽ tràn ra trên lưỡi tôi. Ngon tuyệt.Tôi bắt Peeta ăn phần còn lại vì muốn tiếp tục thử các món khác, và việc người khác ném thức ăn đi làm tôi thấy chán ghét. Sau khi nếm thức ăn ở khoảng chục bàn, chúng tôi vẫn chỉ mới thử một phần rất nhỏ trong số những món ăn ở đây mà thôi.

Ngay sau đó, nhóm chuẩn bị của tôi đến làm cả hai chúng tôi bất ngờ. Họ lảm nhảm nói về loại rượu vừa uống và tình trạng hiện giờ của họ như thể đó mới là vấn đề thực sự cần để tâm vậy.

“Sao em không ăn gì?” Octavia thắc mắc.

“Em vừa ăn rồi, nhưng em vẫn có thể ăn thêm nữa” Tôi nói. Rồi tất cả bọn họ cười như thể đó là điều ngớ ngẩn nhất mà họ từng nghe.

“Thế thì đừng ai ngăn cản họ” Flavius nói. Rồi họ dẫn chúng tôi qua một cái bàn đặt nhiều ly rượu chân nhỏ đổ đầy chất lỏng không màu ”Uống thứ này xem”.

Peeta nhấc chiếc ly lên định nhấp một ngụm nhưng họ đã lấy lại chiếc ly.

“Không phải uống ở đây” Octavia thét.

“Em phải uống nó ở kia kìa”, Venia nói, chỉ vào cánh cửa dẫn ra toilet, ”Không thì em sẽ nôn thốc hết ra sàn mất.”

Peeta nhìn lại chiếc ly lần nữa và đặt nó lại.

“Ý chị là nó sẽ làm cho em bị nôn?”

Nhóm bạn cười cuồng loạn ”Tất nhiên rồi, thế nên em mới ăn tiếp được chứ” Octavia nói ”Chị đã đến đây hai lần rồi. Mọi người đều làm thế cả, không thì sao mà em vui vẻ tại bữa tiệc được?”

Tôi cứng họng, nhìn chằm chằm vào những chiếc ly khá bé và tất cả chúng đều như đang ngụ ý bảo tôi. Peeta lùi lưng lại sát sạt vào bàn đến nỗi bạn có thể đã nghĩ chiếc bàn sẽ vỡ tung ”Đến đây nào Katniss, nhảy thôi”.

Âm nhạc như xuyên thấm qua những đám mây cùng lúc Peeta dẫn tôi ra xa khỏi đám bạn và chiếc bàn ăn, đi ra phía sàn nhảy. Lúc ở quê nhà, chúng tôi chỉ biết một vài điệu nhảy, những điệu nhảy ấy hợp với giai điệu nhạc khỏe khoắn, thánh thót và yêu cầu một không gian thật lí tưởng. Nhưng bà Effie trước đó đã cho chúng tôi xem một vài điệu nhảy phổ biến ở Capitol. Giai điệu của chúng chậm rãi và huyền ảo, vì thế Peeta đã kéo tôi vào trong vòng tay của cậu ấy và chúng tôi chuyển động theo vòng tròn mà không dẫm phải chân nhau tí nào. Bạn cũng có thể nhảy điệu này theo đường viền hình chiếc đĩa đựng bánh táo. Chúng tôi im lặng chốc lát. Bỗng nhiên Peeta nói bằng một giọng hết sức nghiêm túc.

“Cậu hãy làm quen đi, hãy nghĩ rằng cậu có thể đối mặt với nó, nghĩ rằng có lẽ nó cũng không quá tệ, và rồi cậu sẽ…”, Cậu ấy tự dằn chính mình im lặng.

Tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới là cơ thể gầy yếu của những đứa trẻ bên cạnh bàn ăn khi mà mẹ tôi cho chúng thứ mà bố mẹ chúng không có. Nhiều thức ăn hơn. Nhưng giờ thì chúng tôi đã giàu có, chúng mang hình bóng quê nhà mà mẹ tôi đã gửi gắm vào. Quãng thời gian trước kia, dù chẳng có gì để mà biếu tặng lại bà nhưng dù vậy, chúng vẫn được bà cứu vớt. Còn đây là Capitol, họ sẽ không ngừng việc nghĩ cho ra bất cứ thú vui nào chỉ để lấp đầy cái bụng đói khát mà thôi. Không phải thú vui bắt nguồn từ bệnh tật về thể chất hay tinh thần, không phải từ đồ ăn cướp được. Đó là từ cử chỉ mọi người tại các bữa tiệc. Chúng được mong đợi. Như là một phần của sự vui thú.

Có một bữa khi tôi ghé qua nhà để kể cho bà Hazelle về cuộc đấu, Vick đang ở nhà với cơn ho tồi tệ. Đã là một thành viên trong gia đình nhà Gale, những đứa trẻ phải được ăn uống tử tế hơn tất cả chín mươi phần trăm dân cư còn lại của Quận 12. Nhưng cậu bé vẫn dành gần 15 phút để nói về cách họ mở hộp xi rô ngô trong ngày Chia Phần thế nào, mỗi chiếc bánh sẽ có một thìa xi rô trên đó và có thể sẽ có nhiều hơn vào cuối tuần. Hay cả cái cách mà bà Hazelle nói sẽ lấy một tách trà nhỏ để làm dịu cơn ho nhưng bà sẽ cảm thấy không đúng đắn trong khi người khác thì không có trà để uống. Nếu gia đình nhà Gale còn như vậy, không biết những nhà khác thế nào?

“Peeta, họ dẫn chúng ta tới đây để chúng ta đánh nhau cho tới chết nhằm cho họ được giải trí”, tôi nói, ”thực sự, không gì có thể so sánh được”.

“Tớ biết. Tớ biết điều đó. Chỉ là thỉnh thoảng tớ không thể chịu đựng được. Đó là lúc mà… tớ không biết tớ sẽ làm gì nữa”, cậu ấy dừng lại, rồi thì thầm ”Có lẽ ta đã lầm, Katniss à”.

“Về việc gì cơ” Tôi hỏi.

“Về việc cố khuất phục mọi thứ tại nơi này” cậu nói.

Đầu tôi mau lẹ ngó bên này rồi bên kia, nhưng có vẻ không ai nghe thấy. Nhóm quay phim xúm quanh một cái bàn có bày món sứa, còn những cặp nhảy xung quanh chúng tôi nào thì say khướt, nào thì chỉ biết đến bản thân để mà chú ý điều gì khác.

“Xin lỗi” cậu ấy nói. Cậu ấy nên thế. Đây không phải là nơi có thể nói ra những suy nghĩ ấy.

“Để dành chúng khi về nhà đi” tôi nhắc.

Ngay sau đó Portia xuất hiện với một gã to lớn trông hơi quen. Cô ta giới thiệu gã là Plutarch Heavensbee, một nhà tổ chức trường đấu hàng đầu. Plutarch hỏi Peeta liệu gã có thể mời tôi một điệu nhảy hay không. Peeta vừa mới thấy khuôn mặt của cậu ấy trên máy quay và thật tự nhiên chắn trước tôi, cảnh cáo người ông ta không được quá gần gũi.

Tôi không muốn nhảy với Plutarch Heavensbee. Tôi không muốn chạm vào hai bàn tay gã, một bàn thì nắm tay tôi, một bàn thì để trên mông tôi. Tôi không quen với việc bị đụng chạm trừ Peeta hay gia đình tôi, và tôi xếp những gã tổ chức đấu trường ở một vị trí nào đó còn thấp hơn cả con giòi nếu phải kể tên những sinh vật tôi muốn để chúng chạm vào. Có vẻ gã cũng cảm nhận được và giữ tôi bằng cả cánh tay khi chúng tôi tới sàn nhảy.

Chúng tôi tán gẫu về bữa tiệc, về hình thức giải trí, về thức ăn, và sau đó gã đùa cợt về lúc mà gã tránh bị bắn trúng vào buổi thử sức. Tôi chẳng hiểu gì, nhưng tôi nhận ra gã là kẻ đã bước hụt chân về phía sau do quá hốt hoảng khi thấy tôi nhắm một mũi tên vào những người tổ chức trường đấu trong buổi thử sức đó. Ồ,cũng không thật sự là vậy. Thật ra là lúc đó tôi nhắm đến một quả táo thò ra từ khỏi miệng con lợn quay,ấy thế mà tôi lại làm họ nhảy dựng lên.

“À, ngài là người mà…” tôi cười, cố làm gã nhớ lại sự việc.

“Phải rồi. Và cô sẽ vui khi biết rằng tôi đã không thể bình tĩnh lại” Plutarch nói.

Tôi còn muốn nói rằng hai mươi hai vật tế đã chết cũng sẽ không bao giờ bình phục lại từ cái Đấu trường mà gã đã giúp gây dựng nên. Nhưng tôi chỉ nói ”Tốt. Vậy năm nay anh là người tổ chức cuộc đấu? Đó hẳn phải là một vinh dự lớn”.

“Ngoài tôi và cô, không có mấy người thích nhận trách nhiệm” gã nói ”việc xây dựng Đấu trường cần nhiều trách nhiệm”.

Vâng, bao gồm cả những cái chết mới đây nữa, tôi nghĩ thế. Gã chắc phải biết về Seneca Crane, nhưng gã không có vẻ có một chút để tâm nào ”Ngài đã chuẩn bị cho Cuộc dẹp loạn Đấu trường theo quý rồi à?” Tôi nói.

“Ồ vâng. Tất nhiên chúng tôi đã làm việc lâu dài. Nhưng trường đấu không phải được tạo ra trong chỉ một ngày. Nói sao được nhỉ, chủ đề của Cuộc đấu luôn được xác định rõ. Dù muốn hay không, tôi sẽ tổ chức cuộc hội thảo chiến lược vào tối nay” gã nói.

Plutarch hơi lùi lại và lấy ra một chiếc đồng hồ vàng gắn chuỗi xích từ túi áo vest. Gã búng nhẹ để mở nắp, nhìn thời gian và cau mày ”Tôi phải rời đi sớm rồi” gã quay chiếc đồng hồ lại nên tôi có thể nhìn thấy mặt đồng hồ ”nó sẽ bắt đầu lúc nửa đêm”.

“Thế thì quá muộn để…”có một thứ ngắt lời tôi. Plutarch lướt ngón tay cái trên mặt đồng hồ bằng pha lê và ngay tức khắc một hình ảnh xuất hiện, sáng rực như được chiếu ánh nến. Một chiếc huy hiệu hình con chim nhại. Y hệt cái tôi đang cài trên áo. Gã đóng chiếc đồng hồ một cái ”tách”.

“Thật là đẹp”.

“Ồ, nó còn hơn cả đẹp, không có cái giống thế nữa đâu” gã nói. ”Nếu ai hỏi về tôi, hãy nói tôi đã về nhà yên giấc rồi nhé. Buổi họp cần phải  giữ bí mật. Nhưng tôi nghĩ sẽ an toàn thôi nếu nói cho cô biết”.

“Vâng. Bí mật của ngài sẽ được tôi giữ an toàn”.

Khi chúng tôi bắt tay nhau, gã hơi siết chặt tay, một cử chỉ thông thường ở Capitol ”Được rồi, hẹn gặp cô vào mùa hè tới tại Trường đấu, Katniss. Chúc nhiều điều tốt đẹp đến với lễ đính hôn,và chúc mẹ cô may mắn!”.

“Tôi sẽ cần đến lời chúc của ngài đấy”.

Plutarch biến mất. Tôi đi qua đám đông, mắt kiếm tìm Peeta trong khi mà những người lạ xung quanh đang chúc mừng tôi. Chúc mừng về lễ đính hôn, về chiến thắng tại Đấu trường, về loại son mà tôi dùng nữa. Tôi đáp lại lời chúc, nhưng thực ra tôi đang nghĩ về việc Plutarch đã cho tôi xem chiếc đồng hồ mà với tôi nó thật đẹp và không-có-cái-thứ-hai giống vậy. Có cái gì đó thật lạ lùng về chiếc đồng hồ. Như là có gì đó giấu giếm.  Nhưng tại sao lại phải vậy chứ? Có lẽ gã ta nghĩ rằng sẽ có người muốn trộm nó để khắc chìm hình con chim nhại lên mặt đồng hồ chăng. Phải rồi, chắc là gã đã dự đoán được việc đó và giờ thì gã không cho bất kì ai xem nó vì sợ rằng ai đó sẽ làm giả chiếc đồng hồ. Đúng là chỉ có ở Capitol.

Tôi tìm thấy Peeta đang thẫn thờ đứng gần cái bàn có đặt những chiếc bánh được trang trí tỉ mỉ. Những người thợ bánh bước ra từ nhà bếp để nói chuyện về việc được trang trí bánh cùng cậu ta. Bạn có thể thấy họ dẫm lên chân nhau tranh nhau trả lời các câu hỏi của Peeta. Như lời đề nghị của cậu, họ cân nhắc việc về chuẩn bị vài chiếc bánh nhỏ để cậu có thể mang về Quận 12, nơi mà cậu có thể nếm thử sản phẩm của họ trong yên lặng.

“Effie nói chúng ta phải lên tàu cùng lúc. Tớ không biết là mấy giờ” cậu ấy nói và nhìn lướt xung quanh.

“Gần nửa đêm cơ”. Tô i”hái” một bông hoa làm bằng chocolate từ một chiếc bánh bằng ngón tay và nhấm nháp nó, lo lắng về cử chỉ vừa rồi của mình.

“Đến lúc nói lời cảm ơn và tạm biệt rồi” Effie rung nhẹ khuỷu tay tôi. Đây là giây phút tôi mà tôi thực cảm thấy yêu thích sự đúng lúc của bà. Chúng tôi gọi Cinna và Portia lại, và bà dẫn chúng tôi đi xung quanh để nói lời tạm biệt với những nhân vật quan trọng, sau đó lại tập hợp chúng tôi về phía cửa chính.

“Chúng ta không phải nên cảm ơn tổng thống Snow sao?”, Peeta thắc mắc ”Đây là nhà của ông ấy mà!”.

“Ồh, ông ấy không phải là nhân vật lớn trong các bữa tiệc. Thật bận rộn,” Effie nói ”Ta đã sắp xếp quà cáp và lời nhắn gửi đến ông ấy vào ngày mai rồi. Ở đây!”  Effie vẫy nhẹ tay về phía hai người phục vụ của Capitol hiện đang đỡ ông Haymitch say lướt khướt.

Chúng tôi băng qua các con đường ở Capitol trong một chiếc xe hơi với cửa sổ xe kính màu đen. Theo sau chúng tôi là một chiếc xe khác chở đội chuẩn bị. Đám đông đang tíu tít chúc mừng nên đi chậm lại. Nhưng bà Effie đã kịp chấn chỉnh, và đúng một giờ sau chúng tôi đã quay lại chỗ đoàn tàu hiện đang chạy về phía nhà ga.

Haymitch đã được đặt trở lại phòng của ông ấy. Cinna gọi trà và chúng tôi cùng ngồi xuống ghế quanh chiếc bàn ăn trong khi Effie thì đọc một mạch tờ giấy ghi lịch trình và nhắc nhở chúng tôi về cuộc diễu hành. ”Chúng ta sẽ cần lưu ý về Lễ hội Mùa gặt ở Quận 12 tới. Thế nên tôi đề nghị chúng ta uống xong trà rồi đi ngủ ngay” Không ai tranh luận gì nữa.

***********

Khi tôi mở mắt đã là xế chiều, đầu đang gối lên cánh tay của Peeta. Tôi không nhớ là cậu ấy đã vào phòng mình tối qua. Tôi trở mình, cẩn thận để không quấy rầy cậu ấy, nhưng cậu ấy đã tỉnh rồi.

“Không có ác mộng” cậu ấy nói.

“Sao cơ?”.

“Cậu không hề gặp ác mộng tối qua”.

Đúng vậy. Lần đầu tiên trong một quãng thời gian dài, tôi ngủ liền một mạch” Dù vậy nhưng tớ đã có một giấc mơ” tôi hồi tưởng ”tớ đang chạy theo một chú chim nhại xuyên qua khu rừng. Rất lâu. Đó là Rue. Ý tớ là khi nó hót, tớ nghe thấy giọng Rue”.

“Nó dẫn cậu đi đâu vậy?”cậu ấy nói, vuốt tóc tôi xuống trán.

“Tớ không biết. Chúng tớ không tới nơi đó”  tôi nói ”nhưng tớ thấy thật hạnh phúc”.

“Ồ, cậu đã ngủ như cậu đang rất hạnh phúc”cậu ấy nói.

“Peeta, sao tớ lại không bao giờ biết được khi nào thì cậu gặp ác mộng?”.

“Tớ không biết nữa. Tớ không nghĩ tớ sẽ khóc rống lên hay vứt quăng mọi thứ hay gì khác đâu. Tớ sẽ chỉ cảm thấy tê liệt vì sợ hãi”.

“Cậu nên đánh thức tớ” tôi nói, nghĩ về việc làm sao tôi có thể phá giấc ngủ của cậu ấy đến hai, ba lần trong một buổi tối thật tồi tệ như vậy. Còn cả thời gian tôi cần bình tĩnh lại nữa.

“Không cần thiết. Những cơn ác mộng của tớ luôn là việc tớ để lạc mất cậu” cậu ấy nói ”Một khi tớ biết là cậu đang ở đây rồi, tớ đều ổn cả”.

Hừ. Peeta nói những lời như thế này quá mức tự nhiên, như dốc hết ruột gan ra vậy. Nhưng cậu ấy chỉ thành thật trả lời câu hỏi của tôi thôi mà. Và cậu ấy thật tốt bụng khi không ép buộc tôi trả lời lại hay đưa ra quyết định về tình cảm. Tôi chỉ biết đây là lần đầu tiên, tôi thấy cậu ấy thật không nên khi ở đây, trên giường tôi. Điều mỉa mai là giờ đây tôi và cậu ấy đã chính thức đính hôn.

“Về nhà thật không tốt chút nào vì tớ sẽ lại phải ngủ một mình” cậu ấy nói.

Phải rồi, chúng tôi đã gần về tới nhà.

Nhật kí lịch trình ở Quận 12 bao gồm bữa ăn tối tại nhà của Thị trưởng Undersee tối nay và một đại hội mừng chiến thắng tại quảng trường trong suốt thời gian của Lễ hội Mùa gặt vào ngày mai. Chúng tôi luôn kỉ niệm Lễ hội Mùa gặt vào ngày cuối cùng của cuộc Diễu hành Chiến thắng, nhưng thường thì nó chỉ là một bữa ăn tại nhà với vài người bạn nếu có đủ khả năng. Năm nay Lễ kỉ niệm sẽ là một vấn đề mang tính cộng đồng, và vì Capitol đã thêm nó vào, nên mọi người trong toàn Quận sẽ được ăn no bụng.

Hầu hết đội chuẩn bị đều tham dự tại dinh thự của thị trưởng, vì chúng tôi sẽ đứng đằng sau tạo thành nền của khung cảnh bên ngoài. Chúng tôi chỉ ở ga tàu trong phút chốc, và cười hay vẫy tay khi bước vào trong ô tô.

Tôi mừng vì nó diễn ra tại nhà của thị trưởng thay vì ở Tòa nhà tối cao, đó là nơi lưu giữ kí ức về cha tôi cũng là nơi họ đã dẫn tôi đến sau cuộc triệu tập để nói lời tạm biệt với gia đình. Tòa nhà ấy là nơi tràn ngập đau buồn.

Nhưng tôi lại thích nhà của thị trưởng, đặc biệt lúc này là nó và con gái ông, Madge, đã là bạn bè. Theo cách nào đó, chúng tôi vẫn luôn là bạn như vậy. Điều đó trở thành chính thức lúc cậu ấy đến để nói lời tạm biệt với tôi trước khi tôi rời đi để tới Đấu trường, khi cậu ấy tặng tôi cái ghim cài hình chim nhại như là vật mang lại may mắn cho tôi.

Sau khi tôi về nhà, chúng tôi bắt đầu dành thời gian bên nhau. Hóa ra Madge cũng có rất nhiều thời gian rảnh. Có hơi lúng túng lần đầu vì chúng tôi chưa biết sẽ làm gì. Những cô gái khác tầm tuổi, tôi nghe thấy họ nói chuyện về các chàng trai, về các cô gái khác, hay về quần áo. Nhưng Madge và tôi thì không buôn chuyện và quần áo thì làm tôi chán ngấy.

Sau một vài khởi đầu không suôn sẻ, tôi nhận ra Madge rất thích đi vào rừng, nên vài lần tôi đưa cậu ấy đi và bắn cung cho Madge xem. Cậu ấy thì cố dạy tôi đàn piano, nhưng chủ yếu là tôi thích nghe cậu ấy đàn. Thỉnh thoảng chúng tôi ăn cơm tại nhà nhau. Madge thích nhà của tôi hơn. Bố mẹ cậu ấy có vẻ tốt bụng nhưng tôi không nghĩ Madge có thể nhìn thấu nhiều điều về họ. Bố cậu ấy thì điều hành cả quận 12 còn mẹ thì mắc chứng đau đầu dữ dội khiến bà phải nằm trên giường suốt ngày.

“Có lẽ cậu nên đưa bà đến Capitol”, tôi nói vào một trong những lần đến thăm. Hôm đó chúng tôi không chơi piano, vì tiếng đàn dù cách xa hai tầng nhà nhưng khiến vẫn bà ấy đau đớn. ”Tớ cá họ có thể chữa khỏi cho bà”.

“Phải. Nhưng cậu không thể đến Capitol nếu họ không mời cậu” Madge nói vẻ không vui. Những đặc ân của ngài thị trưởng cũng bị giới hạn.

*********

Khi chúng tôi đến nhà ngài thị trưởng, tôi chỉ có một lúc để trao cho Madge cái ôm vội vã trước khi bà Effie thúc ép tôi xuống tầng ba để chuẩn bị sẵn sàng. Sau khi sửa soạn và mặc một chiếc áo dài phù hoàn toàn bằng màu bạc, tôi vẫn còn có một giờ trước bữa tối, thế nên tôi chuồn xuống tìm Madge.

Phòng ngủ của Madge ở trên tầng hai nối liền với vài phòng cho khách và phòng làm việc của bố cậu ấy. Tôi giữ trong đầu ý nghĩ sẽ nói lời chào với ngài thị trưởng nhưng căn phòng không có ai. Màn hình ti vi đang chiếu liên tục, và tôi dừng lại để xem những tấm hình của Peeta và tôi tại bữa tiệc của Capitol tối qua. Cảnh nhảy múa, ăn uống, hay hôn nhau. Giờ đây nó sẽ được chiếu ở mỗi ngôi nhà tại Panem. Khán giả sẽ phát ốm tới chết vì đôi tình nhân ‘sao xẹt’ từ Quận 12. Tôi biết là tôi như thế.

Tôi định rời căn phòng thì một tiếng ”bíp” làm tôi chú ý. Tôi quay lại nhìn màn hình ti vi giờ đã tối đen. Rồi dòng chữ ”Được cập nhật từ quận 8”  bắt đầu nhấp nháy. Theo bản năng tôi biết đây không phải là thứ dành tôi, có thứ gì đó chỉ để dành cho ngài thị trưởng. Tôi nên đi thôi. Phải thật nhanh chóng. Nhưng thay vào đó, tôi lại thấy mình đang bước lại gần chiếc ti vi hơn.

Một người đọc bản tin mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy xuất hiện. Đó là một phụ nữ với mái tóc màu xám có giọng nói khàn và quyết đoán. Người phụ nữ cảnh báo rằng những điều kiện hiện tại đang trở nên tồi tệ đi và cấp độ 3 đang được báo động. Những lực lượng bổ sung sẽ được cử đến Quận 8, và tất cả nền sản xuất dệt may sẽ phải đóng cửa.

Họ bỏ qua hình ảnh về người đọc bản tin để chiếu đến hình ảnh quảng trường chính của Quận 8. Tôi nhận ra nó vì tôi cũng chỉ vừa mới ở đấy tuần trước. Vẫn có những băng rôn với khuôn mặt của tôi trên đó đang vẫy tay từ nơi cao nhất hội trường. Dưới đó là đám đông. Quảng trường chật cứng với những con người đang la hét, khuôn mặt họ bịt bằng vải cũ và khẩu trang tự chế, đang quăng ném gạch. Những tòa nhà bị thiêu cháy. Lính canh xả súng vào đám đông, giết chết một số người.

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy những thứ như thế này, nhưng tôi chỉ có thể đang chứng kiến một thứ. Đây là thứ mà Tổng thống Snow gọi là : một cuộc trỗi dậy.

One thought on “Catching fire Part 1 – Chap 6

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s