Catching fire part 1 – chap 8


ĐU TRƯỜNG SINH T 2

BT LA

Ta gc: The hunger games book 2: Catching fire

Tác gi: Suzanne Collins

Translator: Mai

Editor: Luna

PART 1: TIA LA

Chap 8

“Không!” Tôi khóc rống lên và lao về phía trước. Đã quá muộn để ngăn cánh tay ấy giáng xuống, và theo bản năng tôi nghĩ rằng mình sẽ không đủ khả năng để ngăn nó lại. Thay vào đó tôi lấy thân mình chắn giữa chiếc roi và Gale. Tôi dang hai cánh tay ra để cố hết sức bảo vệ phần cơ thể bị thương của Gale, thế nên không sao có  thể chệch khỏi cú giáng đó. Tôi lãnh trọn toàn bộ lực của chiếc roi vào bên má trái.

Tôi gần như không cảm nhận được vết thương để rồi nhận thấy một cơn đau tức khắc. Những đóm sáng lập lòe vụt qua tầm mắt và tôi gục xuống trên hai đầu gối. Một tay che má trong khi tay còn lại thì chống đỡ cơ thể. Tôi có thể cảm nhận được vết sưng đang phồng lên và vết thương ấy khiến hai mắt tôi phải nhắm lại. Những hòn đá dưới chân nhuốm ướt máu của Gale, không khí trở nên sực nức mùi máu “Dừng lại ngay! Ông sẽ giết chết anh ấy mất!” Tôi hét lên.

Tôi liếc qua khuôn mặt của kẻ tấn công. Cứng rắn, với những nét hằn thật sâu và cái miệng trông hung tợn. Mái tóc xám bị cạo trọc đi như chưa tồn tại, đôi mắt đen đến nổi chúng dường như chỉ còn là những con ngươi, một cái mũi dài và thẳng đỏ hồng lên vì không khí lạnh giá. Cánh tay đầy uy lực giơ lên một lần nữa, ánh nhìn của ông ta chĩa thẳng vào tôi. Tay tôi đặt lên vai, thèm khát có được bộ cung tên nhưng tất nhiên những vũ khí của tôi đã được cất giấu trong rừng. Tôi nghiến răng chờ đợi cú giáng tiếp theo.

“Dừng lại”, một giọng nói vang lên. Haymitch xuất hiện và đẩy ngã gã canh giữ ngã lăn ra đất. Đó là Darius. Một chỗ bầm tím to tướng sưng lên dưới chỏm tóc đỏ trước trán. Anh ta bị hạ gục nhưng vẫn còn thở. Chuyện gì đã xảy ra? Có phải anh ấy đến để giúp Gale trước khi tôi tới đây không?

Haymitch lờ đi Darius và kéo chân tôi một cách thô lỗ. “Ồ, xuất sắc đấy.” Bàn tay ông trụ giữ cằm tôi và nâng nó lên “Cô gái này sẽ làm người mẫu chụp ảnh cưới vào tuần tới. Ta cho rằng nên nói gì với nhà tạo mẫu của cô ấy đây?”.

Tôi nhìn thấy một tia sáng lóe lên trong mắt người đàn ông với cây roi. Trơ ra để chống lại với cái lạnh, mặt tôi đã mất đi lớp trang điểm và bím tóc bị nhét một cách cẩu thả vào trong lớp áo khoác. Thật khó mà nhận ra tôi là người chiến thắng tại Đấu trường vừa diễn ra. Đặc biệt là với khuôn mặt đã sưng lên một nửa. Nhưng Haymitch đã thu hình trước ti vi nhiều năm và ông ấy khó mà quên đi chuyện đó được.

Người đàn ông đặt cây roi lại sau lưng “Cô gái này đã phá ngang sự trừng phạt dành cho một tù nhân có tội.”

Mọi thứ về người đàn ông này, giọng nói như ra lệnh, cảnh báo về một sự đe dọa nguy hiểm không tên. Ông ta đến tứ đâu vậy? Quận 11? Quận 3? Hay từ chính Capitol?

“Tôi chẳng hề quan tâm liệu cô ấy có làm rối tung cái Tòa nhà Tối cao đáng nguyền rủa này hay không. Hãy nhìn má cô ấy xem! Ông thử nghĩ xem liệu cô ta có sẵn sàng trước máy quay trong một tuần được không?” Haymitch gầm gừ.

Giọng nói của gã vẫn lạnh lùng nhưng tôi có thể nhận thấy một chút ngờ vực trong đó “Đấy không phải vấn đề của tôi.”

“Không ư? Ồ, nó sắp là vấn đề của ông rồi đấy, bạn tôi ạ. Cuộc gọi đầu tiên mà tôi sẽ thực hiện khi về nhà là đến Captiol,”ông Haymitch nói.

“Và hãy tìm ra người đã sai khiến ông làm hỏng đi khuôn mặt bé nhỏ xinh đẹp của người chiến thắng này đi.”

“Lão đang ăn gian rồi đấy. Dù sao thì đó cũng chẳng phải là vấn đề của ông đúng không?” Gã nói.

“Ông ấy là chú của cô ấy.” Peeta đỡ lấy cánh tay lành lặn của tôi một cách nhẹ nhàng “Và còn là vợ chưa cưới của tôi. Thế nên nếu ông muốn đối đâu với ông ấy, hãy chờ mà bước qua xác hai chúng tôi.”Có lẽ chúng tôi là như vậy. Ba kẻ duy nhất ở quận nào đó có thể gây ra một cuộc chống đối như vậy. Dù chỉ là tạm thời nhưng vẫn sẽ để lại hậu quả. Thế nhưng giờ phút này, tất cả những gì tôi quan tâm là mạng sống Gale. Chỉ huy đội lính canh liếc qua toán người phía sau lưng. Vết thương đã bớt đau nên tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của họ, là những người bạn cũ đến từ Khu vỉa than. Bạn có thể nhận thấy rõ ràng những biểu cảm trên khuôn mặt cho thấy họ rõ ràng không thích sự giả bộ đó.

Một phụ nữ tên Purnia thường ăn cơm tại nhà Greasy Sae, bước lên trước đầy kiên định “Tôi tin rằng với sự phạm lỗi lần đầu, số lượng những cái quất roi sẽ được giảm bớt, thưa ngài. Trừ khi là tuyên bố tử hình, chúng ta sẽ làm được gì khi sa thải hết toán lính chứ?”.

“Đó có phải là nghi thức chuẩn ở nơi này không vậy?” Người chỉ huy lính canh hỏi.

“Đúng vậy thưa ngài,” Purnia nói, và những người khác cũng gật đầu đồng ý. Tôi cam đoan rằng không ai trong số họ thực sự biết bởi vì, ở Khu vỉa than, nghi thức tiêu chuẩn cho ai đó xuất hiện với cùng với một con gà tây rừng là để mọi người đấu giá phần đùi của nó.

“Rất khá. Đưa chú của cháu ra khỏi đây đi, cô gái. Và nếu ông ta còn đến nữa, hãy nhắc ông ấy rằng lần tiếp theo ông ta sẽ bị giẫm đạp dưới đất của Capitol, và ta sẽ quyết định tự tay sa thải đám lính đấy!”

Người chỉ huy lính canh vuốt bàn tay dọc cây roi, nói lắp bắp với chúng tôi đầy sát khí. Sau đó ông ta cuộn nó vào một cái móc một cách nhanh chóng gọn gàng rồi bỏ đi.

Những tên lính canh khác đi thành đoàn sau lưng ông ta. Một nhóm nhỏ ở lại và đỡ cơ thể Darius lên bằng cách giữ tay và chân anh. Tôi bắt gặp ánh mắt của Purnia và thốt ra từ “Cảm ơn” trước khi cô ấy rời đi. Purnia không trả lời, nhưng tôi chắc rằng cô ấy hiểu.

“Gale!” Tôi quay lại, bàn tay sờ đến nút thắt dây trên cổ tay anh. Ai đó vứt qua một con dao và Peeta đã cắt được dây thừng. Gale ngã gục xuống đất.

“Tốt hơn là mang cậu ấy đến chỗ mẹ cháu.” Haymitch nói.

Tuy không có chiếc cáng nào ở đây nhưng một người phụ nữ già ở gian hàng quần áo bán lại cho chúng tôi tấm ván mà bà ấy dùng làm bàn tính tiền “Chỉ cần đừng nói cho ai cháu lấy nó ở đâu” bà nói rồi gói ghém hàng hóa còn lại một cách nhanh chóng. Quảng trường gần như trống không, nỗi sợ hãi đã mang lại tình yêu thương. Nhưng sau tất cả những gì vừa xảy ra, tôi không thể đổ lỗi cho ai cả.

Lúc chúng tôi đặt Gale nằm úp sấp xuống chiếc ván, chỉ có một nhóm người đến để khiêng anh. Haymitch, Peeta và hai người thợ mỏ đã cùng làm việc trong đội của Gale nâng anh ấy đi.

Leevy, một cô gái sống ở khu có vài ngôi nhà dưới nhà tôi trong Seam, đỡ lấy cánh tay tôi. Mẹ tôi đã từng cứu sống đứa em nhỏ của cô bé năm ngoái khi nó mắc bệnh sởi “Có cần giúp đỡ không?” Đôi mắt xám của cô bé vẻ sợ sệt nhưng kiên định.

“Không cần đâu, nhưng em có thể gặp bà Hazelle không? Hãy đưa bà tới đây?” tôi hỏi.

“Được” Leevy nói, quay gót đi.

“Leevy!” tôi nói “Đừng để cho bà ấy đem theo những đứa trẻ”

“Không. Em sẽ ở lại với chúng”cô bé nói.

“Cảm ơn!” tôi tóm lấy áo khoác của Gale và đuổi theo sau những người khác.

“Đắp một ít tuyết lên đó đi” Haymitch ra lệnh qua vai. Tôi xúc lên một nắm tuyết và ấn nó vào má, làm tê vết thương đi một chút. Mắt trái của tôi giờ chảy đầy nước mắt, và trong ánh sáng lờ mờ tất cả những gì tôi có thể làm là bước theo sau chiếc giầy da đằng trước.

Trong khi chúng tôi bước đi, tôi nghe thấy Bristel và Thorn, bạn cùng đội với Gale, sắp xếp lại câu chuyện đã xảy ra. Gale chắc hẳn từng đến nhà Cray, như là anh đã đến đó hàng trăm lần, vì biết rằng Cray luôn luôn trả hậu hĩnh cho một con gà tây. Thay vì tìm thấy một người đứng đầu đám lính canh mới, một người đàn ông mà họ nghe được tin tức lại là một ai đó tên Romulus Thread. Không ai biết chuyện gì đã xảy đến với Cray. Ông ấy mua rượu trắng ở khu chợ vừa mới sáng nay, hình như vẫn nghe dưới lệnh của quận, nhưng giờ không ai có thể tìm thấy ông ấy ở đâu cả. Thread bắt Gale ngay tức khắc và tất nhiên, khi anh ấy đứng đó cầm một con gà tây đã chết, Gale không thể biện hộ chút nào.

Tình trạng nguy hiểm của anh ấy được loan truyền đi nhanh chóng. Gale được dẫn đến quảng trường, bị bắt buộc phải nhận tội, và bị tuyên án với một trận đòn roi được tiến hàng ngay tức khắc. Khi tôi xuất hiện, anh ấy đã bị quất ít nhất 40 cái roi. Gale đã ngất xỉu khi vừa mới đến 30 cái.

“May là cậu ta chỉ mang theo mỗi con gà” Bristel nói  “Nếu cậu ta còn mang theo cả cái lưới bẫy, mọi chuyện còn tồi tệ hơn”.

“Cậu ta nói với Thread là đã tìm thấy nó khi lang thang quanh Seam. Nói rằng nó ở bên kia hàng rào và cậu ta găm nó với một cái gậy. Vẫn là một tội ác. Nhưng nếu họ biết được việc cậu ấy ở trong rừng với một loạt các loại vũ khí, chắc chắn họ sẽ giết cậu ta” Thom nói.

“Còn Darius thì sao?” Peeta thắc mắc.

“Được khoảng gần 20 cái roi, thì cậu ra bước vào, nói đủ rồi. Chỉ là cậu ấy không nói ra một cách khéo léo và công khai như Purnia thôi. Cậu ta túm lấy cánh tay Thread và Thread đánh vào đầu cậu ấy với tay cầm của roi. Không gì tốt đẹp chờ đợi cậu ta cả” Bristel nói.

“Nghe như không điều gì tốt đẹp đến với bất kì ai trong chúng ta hết”.

Tuyết bắt đầu rơi, dày và ẩm ướt, làm cản trở tầm nhìn vốn đã hạn hẹp. Tôi bị sẩy chân trên đường về đến nhà sau những người khác, dùng đôi tai hơn là mắt đề dò đường. Một tia sáng màu vàng tỏa ra trên tuyết khi cánh cửa mở ra. Hình ảnh mẹ tôi, không còn nghi ngờ gì nữa là đang chờ tôi sau sự vắng mặt dài dằng dặc không đáng mong đợi, đập ngay vào trước mắt.

“Kẻ dẫn đầu mới” ông Haymicth nói, và bà ấy dành cho ông cái gật đầu ngắn gọn như thể không lời giải thích nào là cần thiết nữa.

Tôi ngập tràn kinh sợ, như tôi vẫn thế, khi tôi chứng kiến bà từ một người phụ nữ gọi tôi chỉ để giết một con nhện thành một người miễn dịch đối với sự sợ hãi. Khi một người mắc bệnh hoặc chết rồi được mang đến chỗ của bà…

Đây là lần duy nhất tôi nghĩ mẹ tôi biết bà là ai. Trong phút chốc, chiếc bàn dài trong bếp đã được lau sạch, một tấm vải trắng hiếm hoi trải rộng trên bàn, và Gale được nhấc lên.

Mẹ tôi đổ nước từ một chiếc ấm đun vào trong một cái chậu trong khi bảo Prim lấy ra một loạt các loại thuốc từ trong tủ. Các loại cây đã chết, cồn và các thứ lọ mua sẵn. Tôi nhìn đôi bàn tay của bà, những ngón tay dài và thon đang bóp vụn cái này, thêm vài giọt dung dịch của cái kia, vào trong chiếc chậu. Khi hướng dẫn Prim chuẩn bị dung dịch pha chế thứ hai thì bà cũng đang nhúng một tấm vải vào trong dung dịch còn nóng. Mẹ liếc mắt qua chỗ tôi “Nó có cắt vào mắt của con không?”.

“Không. Nó chỉ phải nhắm lại do sưng thôi” tôi nói.

“Thêm tuyết vào chỗ đó đi” bà bảo. Nhưng tôi rõ ràng là không có chút ưu tiên nào.

“Mẹ có thể cứu anh ấy không?” tôi hỏi mẹ. Bà không nói gì khi vắt kiệt tấm vải và giữ nó một lúc ngoài trời để nó nguội bớt.

“Đừng lo lắng” ông Haymitch nói “Đã từng có nhiều trận roi trước cả Cray rồi. Chúng ta đã đem nhiều người tới chỗ bà”.

Tôi không thể nhớ nổi thời kì trước cả Cray, thời kì mà có một kẻ đứng đầu đám lính canh đã sử dụng việc đánh bằng roi một cách tự do. Nhưng mẹ tôi hẳn là tầm tuổi tôi và vẫn làm việc cho cửa hàng bào chế thuốc với ông bà. Sau đó, bà chắc có hẳn đôi bàn tay chuyên để chữa lành vết thương.

Rất nhẹ nhàng, mẹ tôi bắt đầu lau sạch phần thịt bị cắt ra trên lưng Gale. Tôi thấy không ổn ở dạ dày, thật vô dụng làm sao khi chỗ tuyết còn lại đã chảy nhỏ giọt từ đôi găng tay tạo thành vũng trên sàn nhà.

Peeta đẩy tôi lên một chiếc ghế bành và giữ một tấm vải bọc đầy tuyết sạch lên má tôi. Ông Haymitch dặn Bristel và Thorn quay trở về nhà, và tôi thấy ông nhét những đồng xu vào tay họ trước khi họ rời đi “Không biết chuyện gì sẽ xảy ra với đội của các cháu nữa”  ông ấy nói. Họ gật đầu và nhận lấy món tiền.

Bà Hazelle tới, thở hổn hển và mặt mũi đỏ ửng, có tuyết trên mái tóc bà. Không nói lời nào, bà ngồi xuống một cái ghế đẩu cạnh bàn, cầm lấy tay Gale và giữ nó cạnh đôi môi. Mẹ tôi thậm chí không đáp lại gì với bà ấy. Bà đang chìm đắm trong một nơi đặc biệt nào đó chỉ có chính bà, những bệnh nhân và thỉnh thoảng  là Prim. Những người còn lại trong chúng tôi phải đợi.

Dù với đôi tay thành thạo của mẹ tôi, phải mất một thời gian dài để lau sạch vết thương, xem phần da rách nào có thể chữa được, đặt thuốc mỡ và bông băng lên. Khi chỗ máu đã được làm sạch, tôi có thể thấy nơi mà từng vết roi được quất lên và cảm giác vang lên tiếng cứa từng nhát vào mặt tôi. Tôi như nhân lên vết thương của chính mình một lần, hai lần, 40 lần để có thể hi vọng rằng Gale chỉ bất tỉnh mà thôi.

Tất nhiên, thế là đòi hỏi quá nhiều. Khi miếng băng cuối cùng được đặt lên, một tiếng rên thốt ra từ môi anh ấy. Bà Hazelle vuốt mái tóc anh và thì thầm gì đó trong khi mẹ tôi và Prim vòng qua kho thuốc giảm đau, thứ mà thường chỉ gần chỗ các bác sĩ. Chúng khá khó để kiếm được, đắt đỏ và luôn luôn cần thiết. Mẹ tôi phải tiết kiệm thứ dược mạnh nhất cho vết thương tồi tệ nhất, nhưng thế nào là vết thương tồi nhất đây? Với tôi, nó luôn luôn là vết thương hiện tại bây giờ. Nếu là tôi, những viên thuốc giảm đau kia sẽ tiêu tan đi trong một ngày bởi tôi ít có khả năng chịu đựng đau đớn. Mẹ tôi cố gắng tiết kiệm chúng cho những ai thật ra đang sắp chết, để làm họ thanh thản rời khỏi thế giới này.

Vì Gale lại rơi vào bất tỉnh, bọn họ quyết định sẽ pha chế một liều thuốc mà anh ấy có thể uống bằng miệng được. “Sẽ không đủ đâu” tôi nói. Họ nhìn chằm chằm vào tôi “Thế chưa đủ đâu. Cháu biết cảm giác nó thế nào. Nó sẽ chỉ đánh bật được một cơn đau đầu thôi”.

“Chúng ta sẽ pha nó với si rô giúp ngủ được, Katniss ạ, và cậu ấy sẽ phải kiềm chế nó lại. Những cây thảo được dùng nhiều hơn nếu sưng tây…” mẹ tôi trở nên bình tĩnh.

“Chỉ cần cho anh ấy thuốc!” tôi hét lên với bà “Đưa nó cho anh đấy đi. Dù sao thì mẹ là ai chứ, mà quyết định sự đau đớn đến mức nào mà anh ấy có thể chịu được!”

Gale bắt đầu cử động vì tiếng thét của tôi, cố gắng với đến tôi. Sự di chuyển gây ra vết máu tươi thấm qua miếng băng và một âm thanh khổ sở phát ra từ miệng anh ấy.

“Đưa nó ra ngoài đi” mẹ tôi nói. Haymitch và Peeta thật đã mang tôi ra khỏi phòng trong khi tôi hét lên những lời thô tục với mẹ. Họ ghìm chặt tôi xuống một cái giường ở một trong những căn phòng ngủ khác cho tới khi tôi thôi phản kháng.

Trong khi tôi nằm đó khóc thổn thức, những giọt nước mắt ép ra khỏi khóe mắt, tôi nghe thấy Peeta thầm thì với Haymitch về Tổng thống Snow, về cuộc nổi dậy ở quận 8 “Cô ấy muốn tất cả chúng ta chạy trốn đi” cậu ấy nói, nhưng nếu ông Haymitch có ý kiến về việc này, ông ấy sẽ không chấp nhận nó.

Sau một hồi, mẹ tôi bước vào và chữa trị cho khuôn mặt tôi. Sau đó bà nắm lấy bàn tay tôi, vuốt ve cánh tay tôi, trong khi Haymitch cung cấp thêm chi tiết cho bà về những gì đã xảy ra với Gale.

“Thế nên nó lại xảy ra nữa?” bà nói “Như trước đây?”

“Như bề ngoài của nó thôi”  ông ấy đáp “Ai sẽ nghĩ rằng chúng ta sẽ cảm thấy tiếc nuối khi chứng kiến Cray ra đi chứ?”.

Dù sao đi nữa, Cray sẽ không bị ghét bỏ, vì bộ đồng phục mà ông ấy mặc, nhưng thói quen dụ những người phụ nữ trẻ đang đói khát lên giường của ông vì tiền đã khiến ông ấy thành một thứ không ai ưa ở trong quận. Trong thời kì thực sự tồi tệ, những người bị đói sẽ tập trung ở cửa nhà ông lúc chập tối, cầu xin cơ hội kiếm một chút xu để cứu gia đình bằng cách bán rẻ thân thể họ.

Nếu tôi lớn hơn thì khi bố qua đời, tôi có thể là một trong số họ. Thay vào đó tôi học cách săn bắn. Tôi không biết chính xác ý mẹ tôi là gì khí nói mọi thứ đã bắt đầu lại từ đầu, nhưng tôi quá sức giận dữ và bị tổn thương để mà hỏi bà. Dù vậy nhưng cái ý nghĩ về thời kì tồi tệ nhất quay trở lại đã ghi vào đầu tôi, vì khi chuông cửa rung lên, tôi bật thẳng ra khỏi giường. Ai có thể ở đây vào giờ này giữa khuya chứ? Chỉ có thể có một câu trả lời. Những kẻ canh giữ.

“Họ không thể bắt anh ấy đi” Tôi nói.

“Có thể họ đuổi theo cháu”  Haymitch nhắc tôi “Hoặc chính ông” tôi nói.

“Đây không phải nhà ta” Haymitch chỉ ra “Nhưng ra sẽ ra mở cửa”.

“Không. Tôi sẽ làm” mẹ tôi nói nhanh chóng.

Dù thế nhưng tất cả chúng tôi đều đi, theo sau bà xuống đường hành lang theo tiếng chuông như nài nỉ.

Khi bà mở cửa ra, thì không có đội lính canh nào cả mà chỉ có một hình bóng đơn độc trong tuyết. Là Madge. Cô ấy đưa ra trước mặt tôi một chiếc hộp nhỏ bằng bìa các tông ẩm ước.

“Hãy dùng thứ này cho bạn của cậu” cô ấy nói. Tôi lật nắp của chiếc hộp lên, lộ ra nửa tá các lọ nhỏ đựng chất lỏng trong suốt. “Của mẹ tớ đấy. Bà nói tớ có thế lấy chúng. Hãy dùng chúng đi”.

Rồi cô ấy chạy vào trong cơn bão trước khi chúng tôi kịp cản cô ấy lại.

“Một cô gái nhiệt tình” Haymitch thì thầm khi chúng tôi theo sau mẹ tôi vào bếp.

Bất kể thứ gì mà mẹ tôi cho Gale, tôi đã đúng rằng nó không thể đủ. Hàm răng anh ấy cắn lại chịu đựng và da thịt thì đổ đầy mồ hôi. Mẹ tôi bơm đầy một chiếc ống tiêm cùng thứ dung dịch trong suốt từ một trong những chiếc lọ nhỏ mà ấn nó vào cánh tay Gale. Gần như ngay lập tức, mặt anh ấy bắt đầu dãn ra thoải mái.

“Chất gì vậy? Peeta hỏi.

“Từ Capitol. Nó có tên gọi Morphine” mẹ tôi trả lời.

“Tớ thậm chí còn không biết là Madge biết Gale” Peeta nói.

“Chúng tớ từng bán dâu cho cô ấy” tôi nói gần như tức giận. Dù vậy nhưng tôi tức giận về chuyện gì chứ?

Chắc chắn không phải bởi cô ấy đã mang thuốc tới ”Cô ấy chắc đã rất thích chúng” Haymitch nói.

Điều đó làm tôi không lọt tai. Nó ngụ ý như là có thứ gì đó là nảy sinh giữa Gale và Madge vậy. Và tôi không thích nó.

“Cô ấy là bạn cháu” là tất cả những gì tôi nói.

Giờ thì Gale đã chìm ngủ đi với thứ thuốc giảm đau ấy, mọi người như được thả lỏng. Prim làm cho chúng tôi mỗi người vài miếng thịt hầm và bánh mì. Bà Hazelle được đề nghi ở lại một căn phòng, nhưng bà phải về nhà với những đứa trẻ. Haymitch và Peeta thì muốn ở lại, nhưng mẹ tôi thì bảo cả hai về nhà ngủ cho tốt. Bà biết thật vô dụng khi bảo tôi cũng làm thế và để tôi ở lại trông nom Gale khi bà và Prim đi nghỉ.

Ở lại một mình với Gale, tôi ngồi xuống cái ghế của bà Hazelle, nắm lấy tay anh. Sau một hồi, những ngón tay tôi tìm đến khuôn mặt của anh. Tôi chạm vào những phần cơ thể anh mà tôi chưa bao giờ có cớ để chạm vào trước kia. Đôi lông mày dày và đen, đường nét của má anh, sống mũi, chỗ hõm trên cổ anh.

Tôi lần tới chỗ râu trên quai hàm và cuối cùng là dẫn tới đôi môi Gale. Mềm mại và đầy đặn, hơi nứt nẻ. Hơi thở của anh làm ấm chỗ da ở má.

Có phải mọi người trông trẻ hơn khi đang ngủ không?

Vì bây giờ anh ấy có thể là chàng trai mà tôi va phải ở trong khu rừng nhiều năm trước, người mà đã buộc tội tôi đã trộm cái bẫy của anh. Cả hai chúng tôi đều mồ côi ca, bị đe dọa, bị buộc tội một cách tàn nhẫn để giữ cho gia đình mình được sống sót.

Dù tuyệt vọng , nhưng chúng tôi không còn cô đơn sau ngày đó, vì chúng tôi đã tìm thấy người kia. Tôi nghĩ đến hàng trăm khoảnh khắc trong khu rừng, những buổi chiều lười nhác đi câu cá, cái ngày tôi dạy anh cách bơi, lúc mà tôi trẹo cổ chân và anh ấy đã cõng tôi về nhà. Chúng tôi dựa vào nhau, ủng hộ nhau, khiến người còn lại trở nên dũng cảm.

Lần đầu tiên, tôi nghĩ trong đầu việc đảo lại vị trí của chúng tôi . Tôi tưởng tượng ra việc đã quan sát Gale tình nguyện lên cứu Rory trong cuộc tuyển người, khiến anh ấy bước ra khỏi cuộc đời tôi, trở thành người yêu của một cô gái xa lạ để được sống sót, và sau đó về nhà với cô ấy. Sống cạnh cô ấy. Hứa sẽ cưới cô ấy.

Sự căm giận mà tôi cảm thấy vì anh, vì một cô gái trong ảo tưởng, vì mọi thứ, trở nên quá thực và nhanh chóng tới nỗi nó làm tôi nghẹt thở. Gale là của tôi. Và tôi là của anh ấy. Mọi thứ khác đều không cần nghĩ đến. Tại sao lại khiến cho anh ấy bị đòn roi trong một khoảng khắc của cuộc đời?

Vì tôi ích kỉ. Tôi là kẻ nhát gan. Tôi là đứa con gái mà khi cô ta có thể bị lợi dụng, sẽ bỏ trốn đi để được sống sót và bỏ lại tất cả những người mà không thể chịu nổi đớn đau rồi chết đi. Đó là người con gái mà Gale đã gặp được ở trong rừng hôm nay.

Không nghi ngờ gì là tôi đã chiến thắng trong cuộc đấu. Không có người tử tế nào từng làm thế cả.

Mày đã cứu Peeta, tôi nghĩ một cách yếu ớt.

Nhưng giờ tôi lại nghi hoặc về điều đó. Tôi biết rõ là cuộc sống của tôi khi trở lại quận 12 sẽ không thể yên ổn nếu tôi để chàng trai đó chết.

Tôi đặt đầu trước gờ của chiếc bàn, khắc phục sự không vui của chính mình. Ướ gì tôi đã chết ở trường đấu. Ước gì Seneca Crane quăng tôi vào cái mũi đinh theo cách mà Tổng thống Snow nói ông ấy đáng nhẽ nên  làm vậy khi tôi chìa ra những quả dâu rừng.

Những quả dâu. Tôi thấy được lời biện bạch với người mà tôi đã lừa dối trong nhúm quả độc đó. Nếu tôi dùng chúng để cứu Peeta vì tôi biết tôi sẽ bị xa lánh, nếu trở lại mà không có cậu ấy đi cùng, thì tôi sẽ bị khinh miệt. Nếu tôi dùng chúng vì tôi yêu cậu ấy, tôi vẫn trở thành trung tâm dù có thể tha thứ. Nhưng nếu tôi dùng chúng để chống đối Capitol, tôi sẽ là ai đó xứng đáng như thế. Rắc rối là, tôi không biết chính xác chuyện gì tiếp theo diễn ra trong tôi vào thời khác đó. Có thể mọi người trong quận đã đúng? Rằng nó là một hành động nổi loạn, dù đó là của một kẻ không tỉnh táo? Bởi vì, suy nghĩ kĩ thì, tôi phải biết là không đủ để giữ cho bản thân hay gia đình, hay bạn bè tôi được sống bằng cách chạy trốn đi được. Thậm chí nếu tôi có thế, thì nó sẽ không giải quyết được gì. Nó sẽ không ngăn được mọi người bị tổn thương như cách mà Gale tổn thương hôm nay.

Cuộc sống ở quận 12 không thực sự quá khác biệt so với cuộc sống ở trường đấu. Ở một vài khía cạnh nào đó, bạn phải ngừng chạy trốn và quay trở lại và đối mặt với bất cứ ai muốn bạn phải chết. Điều khó khăn là tìm ra được dũng khí để làm vậy. Chà, nó không khó lắm với Gale. Anh ấy được sinh ra là một kẻ nổi loạn. Còn tôi là người dựng lên kế hoạch trốn thoát.

“Em rất xin lỗi” tôi thì thầm. Tôi rướng người lên phía trước và hôn Gale.

Mí mắt anh rung lên và anh ấy nhìn vào tôi qua sự mơ hồ của cơn buồn ngủ “Này Capnip”.

“Này Gale” tôi nói.

“Anh đã nghĩ giờ thì em đi rồi cơ”.

Những lựa chọn của tôi rất đơn giản. Tôi có thể chết như một con mồi trong khu rừng hoặc tôi có thể chết ở ngay đây bên cạnh Gale.

“Em sẽ không đi bất cứ đâu cả. Em sẽ ở ngay đây và giải quyết mọi thứ rắc rối”

“Anh cũng vậy”  Gale nói. Anh ấy chỉ kịp nở một nụ cười khi mà thuốc kích thích kéo anh ấy ngủ lại.

5 thoughts on “Catching fire part 1 – chap 8

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s