Catching fire Part 2 – Chap 10


ĐU TRƯỜNG SINH T 2

BT LA

Ta gc: The hunger games book 2: Catching fire

Tác gi: Suzanne Collins

Translator: Mai

Editor: Ginnylin

PART 2: TRẤN ÁP

Chap 10

Đấy là chim húng nhại.

Tôi không có cảm giác gì cả khi hình ảnh chú chim của tôi được nướng chìm trên ổ bánh. Không giống kiểu phô diễn thời trang mà tôi thường thấy ở Capitol, chắc chắn không phải thế.

“Cái gì thế này? Nó mang ý nghĩa gì đây?” Tôi hỏi một cách cay nghiệt như muốn giết người.

“Nó có nghĩa rằng chúng tôi đứng về phía cô,” Một giọng nói nhút nhát sau lưng tôi.

Khi tôi đến đây thì chưa nhìn thấy cô ta. Cô ta chắc hẳn đã ở trong nhà. Còn tôi thì không rời mắt khỏi mục tiêu hiện tại. Có thể kẻ mới tới được trang bị vũ khí, nhưng tôi cá là cô ta sẽ không mạo hiểm để cho tôi nghe thấy tiếng lách cách báo hiệu cái chết của tôi đang đến gần, vì biết rằng tôi sẽ giết chết người bạn của cô ta ngay sau đó. “Tới gần đây để tôi có thể thấy cô,” Tôi ra lệnh.

“Cô ấy không thể, cô ấy… ” Người phụ nữ với chiếc bánh quy cất tiếng.

“Đến đây!” Tôi hét lên. Có tiếng bước và tiếng lê chân qua. Tôi có thể cảm thấy rằng việc di chuyển ấy cần khá nhiều nỗ lực. Một người phụ nữ khác, hoặc có lẽ tôi nên gọi cô ấy là một cô gái vì cô ta trông trạc tuổi tôi, chân đi khập khiễng. Cô ta ăn mặc xoàng xĩnh trong bộ đồng phục của lính canh kết hợp với áo choàng không tay lông thú trắng, nhưng nó trông rộng hơn so với dáng vẻ mảnh khảnh của cô. Không mang theo vũ khí. Hai tay cô chống vào chiếc nạng cồng kềnh làm từ nhánh cây gãy.

Mũi giầy phải của cô ta không thể né chỗ tuyết thế nên phải lê từng bước đi.

Tôi săm soi khuôn mặt của cô gái, hiện đang đỏ bừng lên vì cóng lạnh. Hàm răng cong và có một vết bớt hình trái dâu tây phía trên một bên mắt nâu màu sô cô la. Đây không phải là một người lính canh.

Cũng chẳng phải cư dân Capitol.

“Cô là ai?” Tôi hỏi một cách thận trọng nhưng mang ít vẻ hằn học hơn.

“Tôi là Twill,” Người phụ nữ nói. Cô ta trông già dặn hơn. Có lẽ khoảng 35 tuổi.

“Còn đây là Bonnie. Chúng tôi đã chạy trốn khỏi quận 8.”

Quận 8! Thế thì họ chắc phải biết về cuộc nổi dậy.

“Cô lấy những bộ đồng phục này ở đâu?” Tôi hỏi.

“Tôi lấy cắp chúng từ nhà máy,” Bonnie đáp. “Chúng tôi sản xuất nó ở đấy. Tôi nghĩ rằng bộ đồng phục này dành cho… cho một ai đó khác. Đó là lí do tại sao nó trông khá thùng thình.”

“Khẩu súng là của một tên canh giữ đã chết,” Twill nói, dõi theo đôi mắt tôi.

“Chiếc bánh trên tay cô. Với hình con chim. Nó ám chỉ điều gì?” Tôi hỏi.

“Cô không biết à, Katniss?” Bonnie có vẻ thực ngạc nhiên.

Họ nhận ra tôi. Tất nhiên là họ nhận ra tôi rồi. Tôi không hề che mặt và lại đang đứng ở đây, bên ngoài quận 12, chĩa mũi tên vào họ. Có thể là ai khác được chứ?

“Tôi nhận ra vì nó khớp với ghim cài áo tôi dùng ở trong đấu trường.“

“Twill không biết.” Bonnie nói khẽ.

“Có thể là không biết tí gì tới nó cả.” Đột nhiên tôi cảm thấy cần phải kiểm soát mọi thứ “Tôi biết bọn cô đang có một cuộc nổi dậy ở quận 8.”

“Đúng thế, đó là tại sao chúng tôi phải trốn đi.” Twill nói.

“Chà, giờ thì các cô đều trông rất ổn và đã được thoát ra. Các cô định sẽ làm gì tiếp theo?” Tôi hỏi.

“Chúng tôi đang đi về quận 13.” Twill trả lời.

“Mười ba?” Tôi nói “Không có quận 13 nào cả. Nó đã bị xóa sổ trên bản đồ.”

“Mười bảy năm trước,” Twill nói.

Chợt Bonnie buông chiếc nạng ra và co rút lại đau đớn.

“Chuyện gì xảy ra với chân của cô vậy?” Tôi hỏi.

“Tôi bị trẹo mắt cá chân. Đôi giày quá to.” Bonnie đáp.

Tôi cắn môi. Bản năng mách bảo tôi rằng họ không nói dối. Và đằng sau sự thật đó là một mớ thông tin mà tôi phải biết được. Dù vậy, tôi vẫn bước lên và đỡ lấy khẩu súng của Twill trước khi hạ bộ cung tên xuống. Rồi tôi do tự một lúc, nghĩ về một ngày khác ở trong khu rừng, khi Gale và tôi trông thấy con tàu đột nhiên xuất hiện giữa không trung, đang truy bắt hai kẻ chạy trốn khỏi Capitol. Chàng trai bị đâm bằng giáo và bị giết chết. Còn cô gái có bộ tóc đỏ, tôi đã biết chuyện khi tới Capitol, đã trở nên tàn tật và trở thành người nô lệ câm tên Avox. “Có ai theo sau các cô không?”

“Chúng tôi không nghĩ vậy. Có lẽ họ tin rằng chúng tôi đã bị giết trong trận nổ nhà máy.” Twill nói “May mắn là chúng tôi đã không chết.”

“Được rồi. Vào trong đi.” Tôi nói, gật đầu về phía ngôi nhà bằng xi măng. Tôi vào trong cùng với họ, mang theo cả khẩu súng.

Bonnie đi thẳng tới chỗ lò sưởi và thả người lên chiếc áo choàng của lính canh đã được trải ra trước đó. Cô ấy huơ tay trước ngọn lửa yếu ớt từ mẫu thừa của một thanh củi nay đã gần thành than. Làn da cô tái nhợt đến nỗi trở nên trong suốt và tôi có thể nhìn thấy nét ửng đỏ xuyên qua da thịt. Twill cố sửa soạn lại chiếc áo choàng mà đáng nhẽ phải là của cô ấy quanh cô gái đang run rẩy.

Một cái hộp thiếc đã cắt một nửa, miệng nham nhở trông khá nguy hiểm. Nó được đặt lên đống tro, đổ đầy một nhúm lá kim đang bốc hơi trong nước.

“Đang pha trà à?” Tôi hỏi.

“Chúng tôi không chắc lắm. Tôi nhớ là đã nhìn thấy ai đó làm thế này với những lá kim của cây thông ở trường đấu vài năm về trước. Tôi nghĩ nó là lá kim thông.” Twill nói với một cái cau mày.

Tôi nghĩ về quận 8, một đô thị đáng sợ luôn bốc mùi khí thải công nghiệp, mọi người ở trong những căn phòng ọp ẹp. Quang cảnh chỉ độc một bãi cỏ. Không có tí cơ hội nào để hòa với tự nhiên. Thật kì diệu khi hai người lại pha được loại trà này.

“Đã hết thức ăn rồi à?” Tôi hỏi.

Bonnie gật đầu. “Chúng tôi đã đi kiếm những gì có thể nhưng thức ăn quá khan hiếm. Nó cạn kiệt rất nhanh.” Sự run rẩy trong giọng nói của cô ấy làm tan biến chút đề phòng còn lại trong tôi. Cô ấy chỉ là một cô gái bị thương và suy dinh dưỡng, đang chạy trốn khỏi Capitol.

“Thế thì hôm nay là ngày may mắn của cô đấy,” Tôi nói, ném túi dụng cụ lên sàn.

Những người chết đói có ở khắp các quận và chúng tôi vẫn có nhiều hơn là vừa đủ. Thế nên tôi đã đi phân phát cho xung quanh một ít. Tôi ưu tiên gia đình Gale, Greasy Sae, một vài thương nhân ở chợ đã thôi buôn bán. Mẹ tôi thì ưu tiên những người khác, hầu hết là các bệnh nhân, những người mà bà ấy muốn cứu giúp. Sáng nay tôi quyết định nhét đầy thức ăn vào túi dụng cụ, vì biết rằng mẹ sẽ trông thấy lượng thức ăn đang hết dần và cho rằng tôi sẽ khiến mọi người xung quanh bị đói. Thật ra thì tôi đã tốn thời gian đến chỗ hồ nước mà mẹ tôi không có gì phải lo lắng cả. Tôi định phân phát thức ăn sáng nay khi quay về, nhưng giờ thì điều đó sẽ không xảy ra. Từ chiếc túi, tôi lấy ra hai chiếc bánh nho với một lớp bơ được nướng kèm ở trên. Dường như chúng tôi luôn luôn có được nguồn dự trũ này kể từ khi Peeta biết rằng chúng là món ưa thích của tôi. Tôi quăng một cái về phía Twill nhưng lại bước qua và đặt một cái lên đùi của Bonnie vì lúc đó tầm với của cô ấy không tới và tôi không muốn chiếc bánh đáp xuống chỗ ngọn lửa.

“Ồ,” Bonnie nói “Ồ, tất cả cho tôi sao?”

Có cái gì đó trong tôi nhói lên khi tôi chợt nhớ tới một giọng nói khác. Rue. Trong đấu trường. Khi tôi đưa cho cô bé một cẳng vịt. “Em chưa bao giờ có được hẳn một cái chân vịt trước kia.” Vẻ mặt không thể tin được của em là do đói lâu ngày.

“Ừ, ăn hết đi,” Tôi nói. Bonnie cầm lấy chiếc bánh nhân nho như thể cô ấy vẫn không tin rằng đây là sự thật và sau đó thì cắn ngập răng từng miếng một, không thể dừng lại được. “Tốt hơn là nên nhai nó đã.” Cô ấy gật đầu, cố gắng chậm lại, nhưng tôi biết việc đó thật khó khăn khi mà bạn đang đói meo. “Tôi nghĩ trà xong rồi”. Tôi nhấc hộp thiếc ra khỏi đám tro. Twill tìm được hai chiếc cốc thiếc trong ba lô và tôi rót trà ra, đặt nó lên nền nhà cho nguội. Họ tụm lại với nhau, cùng ăn, thổi nguội trà, và nhấp những ngụm nhỏ khi tôi đốt lửa lên. Tôi chờ cho tới khi họ mút xong mỡ trên từng ngón tay để hỏi “Thế câu chuyện của các cô là gì?” Và họ bắt đầu kể cho tôi nghe.

Kể từ sau Đấu trường sinh tử, sự bất mãn của những cư dân quận 8 tăng cao. Tất nhiên là nó vẫn luôn như thế, ở một mức độ nào đó. Nhưng khác là những lời đồn thổi vẫn chưa đủ nhiều và dự định hành động phải đi từ mong muốn đến hiện thực. Những nhà máy dệt phục vụ toàn Panem đang chất đầymáy móc, âm thanh ồn ã từ đó cũng làm cho những tin tức lọt ra một cách an toàn, rồi truyền tai nhau, và những câu chuyện ấy thì không được chú ý và kiểm soát. Twill đã từng dạy học ở trường và Bonnie là một trong những học trò của cô. Khi hồi chuông cuối cùng vang lên, họ thường dành thời gian 4 tiếng ở nhà máy chuyên sản xuất những bộ đồng phục của lính canh. Bonnie phải mất hai tháng làm việc trong xưởng quân đội để làm xong hai bộ đồng phục, một đôi ủng, một đôi quần thụng. Chúng vốn được dành cho Twill và chồng cô ấy vì họ hiểu là, một khi cuộc nổi dậy được khởi xướng, sẽ thật cần thiết để mang chúng ra khỏi quận 8 với điều kiện cuộc nổi dậy lan rộng và thành công.

Ngày mà Peeta và tôi đã trải qua rồi cùng nhau dựng nên quang cảnh của Buổi Diễu hành Chiến thắng cũng được nhắc lại phần nào. Mọi người trong đám đông tự đóng quân theo đội của họ, ngay bên cạnh các tòa nhà mà họ nhắm tới khi cuộc nổi loạn nổ ra. Đó chính là kế hoạch: lật đổ trung tâm quyền lực của thành phố như Tòa nhà Tối cao, trụ sở lính canh và trung tâm đàm phán ở quảng trường. Và tại những địa điểm khác ở trong quận như đường ray xe lửa, kho thóc, cây xăng và xưởng vũ khí. Buổi tối đính hôn của tôi, buổi tối mà Peeta đã quỳ xuống, tuyên bố tình yêu bất diệt của cậu ấy với tôi trước máy quay của Capitol, chính là buổi tối mà cuộc nổi dậy bắt đầu. Đó là một vỏ bọc lí tưởng. Buổi phỏng vấn về cuộc diễu hành chiến thắng của chúng tôi với Caesar Flickerman được xem như một sự sắp xếp. Nó tạo cho mọi người ở quận 8 một lí do để đổ ra đường sau đêm khuya, đồng thời tập trung ở quảng trường hay những trung tâm cộng đồng khác nhau quanh thành phố để dõi theo. Bình thường thì những hoạt động như vậy sẽ trở nên đáng nghi ngờ. Nhưng thay vì thế, mọi người tập trung ở một nơi vào một giờ đã được chỉ định trước, 8 giờ, khi mà tấm màn ngụy trang được vén lên và tất cả những thứ xấu xa được nới lỏng. Trung tâm đàm phán, kho thóc và trung tâm năng lượng tất cả đều được kiểm soát chặt chẽ.

Khi những tên lính canh xông lên, mọi vũ khí đều hướng vào những người chống đối. Mọi người từng hi vọng đó chưa phải là hành động mất trí, rằng theo một vài cách nào đó, nếu họ có thể để tin tức lọt ra ngoài các quận khác, một cuộc lật đổ chính phủ thực sự ở Capitol là có khả năng xảy ra. Nhưng sau đó lại dẫn tới thất bại. Hàng ngàn lính canh sẽ kéo tới. Những chiến hạm sẽ ném bom vào chỗ ẩn náu của dân nổi loạn cho tới khi thành tro. Trong cảnh hỗn độn của toàn thành phố kéo theo sau đó, mọi người sẽ làm tất cả những gì có thể để có thể sống sót mà trở về nhà. Vì phải mất ít hơn là 48 giờ để ổn định lại. Sau đó lại một tuần rơi vào bế tắc. Không thức ăn, không nhiên liệu, còn mọi người thì bị cấm ra khỏi nhà.

Chỉ có một lần ti vi chiếu duy nhất một cảnh là thời điểm những kẻ chủ mưu bị treo cổ ngoài quảng trường. Sau đó trong một tối, khi toàn quận bị rơi đến bờ vực của sự chết đói, thì một lệnh được đưa ra là mọi người hãy quay trở lại công việc như thường.

Điều đó có nghĩa là trường học của cô Twill và Bonnie. Một con phố nào đó bị chắn ngang bởi những quả bom khiến người dân bị muộn tới ca làm việc ở nhà máy, thế nên họ vẫn cách xa hàng trăm yard lúc nó kích nổ, chỉ giết chết những người đang ở bên trong, bao gồm cả chồng cô Twill và toàn bộ gia đình nhà Bonnie.

“Chắc hẳn có kẻ nào đó đã thông báo với Capitol rằng ý tưởng về một cuộc nổi dậy bị nhen nhóm ở đó.”

Cô Twill nói với tôi một cách dè dặt.

Hai người đó đã quay trở lại nhà cô Twill, nơi đã có sẵn bộ quần áo lính canh.

Họ nhặt nhạnh những thứ có thể dự trữ được, trộm hết những thứ từ những người hàng xóm họ biết là đã chết và để chúng trong tủ gửi đồ ở ga xe lửa. Trong một nhà kho gần đường đi, họ thay trang phục của lính canh, cải trang để có thể trốn vào một toa chở đầy vải trên con tàu đi đến quận 6. Họ ra khỏi con tàu tại một trạm tiếp nhiên liệu dọc đường đi và tiếp tục đi bộ. Ẩn mình trong rừng sâu, dùng những dấu chân để dò đường, cả hai cuối cùng cũng đã tới được ven quận 12 hai ngày trước, nơi mà họ buộc phải dừng lại vì Bonnie bị trẹo chân.

“Tôi có thể hiểu là tại sao hai cô lại chạy trốn, nhưng hai cô hi vọng tìm ra cái gì ở quận 13?” tôi hỏi.

Bonnie và Twill trao đổi cái liếc mắt đầy lo âu “Chúng tôi không chắc lắm.” Twill nói.

“Nó chẳng có gì ngoài đá sỏi cả,” Tôi nói. “Tất cả chúng ta đã từng xem những cảnh phim.”

“Chính là như vậy. Họ sử dụng những cảnh phim giống nhau để mọi người ở quận 8 ghi nhớ điều đó.“ Twill nói.

“Thật sao?” Tôi cố gắng nghĩ lại để hình dung những cảnh tượng ở quận 13 mà tôi đã xem trên TV.

“Cháu biết tại sao họ luôn chiếu Tòa nhà Tối cao không?” Twill tiếp tục. Tôi gật đầu. Tôi đã từng xem hàng ngàn lần.

“Nếu cháu nhìn kĩ, cháu sẽ nhìn thấy nó. Ngay trên góc phải màn hình.”

“Nhìn thấy gì ạ?” Tôi hỏi.

Cô Twill lại lấy ra một miếng bánh với hình con chim “Một con chim húng nhại. Chỉ thoáng chốc khi nó bay ngang qua. Cùng là một hình ảnh vào mỗi lần chiếu.”

“Khi trở về nhà,chúng tôi nghĩ họ vẫn sẽ tái sử dụng những cảnh quay cũ vì giờ Capitol không thể chiếu những gì thực sự có ở đó.” Bonnie nói.

Tôi lẩm bẩm vẻ không tin lắm. “Cả hai định tới quận 13 dựa trên điều đó sao? Một cảnh phim hình con chim? Hai người nghĩ sẽ tìm ra một vài thành phố nào đó với những con người đi dạo quanh? Và điều đó không ảnh hưởng gì tới Capitol?”

“Không,” Twill nói nghiêm túc. “Chúng tôi nghĩ người ta đã di chuyển xuống lòng đất khi mọi thứ trên mặt đất bị phá hủy. Chúng tôi nghĩ họ vẫn còn sống sót. Và chúng tôi cũng nghĩ rằng Capitol sẽ để họ yên vì trước Thời kì đen tối, nền công nghiệp trọng yếu của Quận 13 đã từng là phát triển hạt nhân.” “Họ có những người thợ mỏ than chì.” Tôi nói. Nhưng sau đó tôi lại ngập ngừng, vì thông tin mà tôi lấy được là từ Capitol.

“Đúng thế. Họ có vài khu mỏ nhỏ. Nhưng thế là chưa đủ cho dân số với quy mô ấy. Tôi đoán đó là điều duy nhất chúng tôi chắc chắn.” Cô Twill nói.

Tim tôi đang đập rất nhanh. Nhỡ họ đúng thì sao? Đó có thể là sự thật không? Có thể có nơi nào đó để chạy trốn ngoài chốn hoang dã ra không? Nếu có hẳn một cộng đồng tồn tại ở quận 13, có lẽ nào nên tới đó, nơi mà tôi có thể làm được thứ gì đó, thay vì ở đây chờ đợi cái chết đến gần? Nhưng thế thì… nếu có người ở quận 13, với những loại vũ khí đầy sức mạnh…

“Thế tại sao họ lại không giúp chúng ta?” Tôi nói giận dữ. “Nếu đó là sự thật, tại sao họ lại bỏ mặc chúng ta sống như vậy? Với cái đói khát, giết chóc và đấu trường?” Đột nhiên tôi cảm thấy chán ghét cái thành phố tưởng tượng dưới đất ở quận 13 và những người đang dửng dưng nhìn chúng tôi chết đi. Bọn họ chẳng hơn gì bọn Capitol.

“Chúng tôi không biết.” Bonnie thì thầm. “Ngay bây giờ, chúng tôi chỉ giữ một tia hi vọng rằng họ vẫn còn tồn tại.”

Điều đó đã đánh úp vào các giác quan của tôi. Những thứ này đều là trò bịp. Quận 13 chưa hề tồn tại vì Capitol không bao giờ để nó lộ diện. Họ có thể có nhầm lẫn về những cảnh phim.

Những con chim nhại như những viên đá. Và dẻo dai. Nếu chúng có thể sống sót trong vụ nổ bom đầu tiên ở quận 13, chúng có thể làm được nhiều điều hơn bây giờ. Bonnie không có nhà. Gia đình cô ấy không còn. Quay trở lại quận 8 hay sống một quận khác là điều không thể. Tất nhiên ý tưởng về việc giành lấy tự do, phát triển ở quận 13 đã lôi kéo cô ấy. Tôi không thể để bản thân nói với cô ấy rằng cô đang theo đuổi một giấc mơ không có thực như làn khói thuốc vậy. Có lẽ cô ấy và cô Twill có thể tạo dựng một cuộc sống bằng cách nào đó khi ở trong rừng. Tôi đã nghi ngờ về điều đó nhưng họ thật đáng thương đến nỗi tôi phải cố gắng để cứu giúp.

Trước tiên tôi tặng cho họ tất cả chỗ thức ăn ở trong ba lô, hầu hết ngũ cốc và hạt rang, nhưng sẽ đủ cầm hơi nếu họ biết tiết kiệm. Sau đó tôi dẫn cô Twill vào rừng và cố gắng hướng dẫn những điều căn bản về việc săn bắn. Cô ấy có một loại vũ khí mà nếu cần thiết có thể biến năng lượng mặt trời thành những tia năng lượng chết người nên có thể sẽ dùng lâu được. Khi cô Twill xoay sở với việc giết con sóc đầu tiên, thứ vũ khí kém hiệu quả đó sẽ tạo một đống than vì nó tạo ra một sức nóng trực tiếp lên cơ thể con sóc. Nhưng tôi lại bày cho cô ấy cách lột da và làm sạch nó.

Qua vài lần luyện tập, cô ấy sẽ học được cách làm thôi. Tôi đẽo gọt một cái nạng mới cho Bonnie. Khi quay trở lại ngôi nhà, tôi cởi ra thêm một lớp tất cho cô gái, nói cô ấy lót chúng vào ngón xỏ chân của đôi giày để đi, sau đó đeo chúng vào chân lúc tối. Cuối cùng tôi dạy họ cách để đốt lửa đúng cách. Họ xin tôi hãy kể chi tiết về tình trạng ở quận 12 và tôi kể cho họ về cuộc sống dưới quyền Thread. Tôi có thể thấy rằng họ nghĩ đây là thông tin quan trọng đến nỗi họ nói sẽ truyền tin về cho những người đang điều hành quận 13, và tôi giả bộ kéo dài câu chuyện để không phá hủy đi niềm hi vọng của họ. Nhưng khi ánh sáng bên ngoài báo hiệu chiều đã muộn thì tôi đã hết thời gian để tiếp tục kể cho họ nghe.

“Giờ tôi phải đi rồi.” tôi nói.

Họ thốt ra những lời cảm ơn và ôm lấy tôi. Những giọt nước mắt rơi từ đôi mắt của Bonnie. “Tôi không thể tin rằng chúng tôi đã gặp được cô. Cô thật đúng như tất cả những gì mà mọi người nói, vì…”

“Tôi biết. Tôi biết. Vì tôi đã lôi ra những quả dâu đó.” Tôi nói vẻ mệt mỏi.

Tôi không có ý định đi bộ về nhà mặc dù mưa tuyết đã bắt đầu rơi. Tâm trí tôi dính chặt với cái thông tin mới mẻ về cuộc nổi dậy ở quận 8 và quận 13 vẫn đang mơ hồ như trêu ngươi.

Lắng nghe Bonnie và cô Twill đã xác nhận một việc: tổng thống Snow đã trêu đùa tôi như một con ngốc. Tất cả những nụ hôn và sự âu yếm trên thế giới này không thể đánh bại được động lực nổi dậy ở quận 8. Đúng vậy, việc đưa ra những quả dâu rừng là một trò lươn lẹo, nhưng tôi không còn cách nào để kiểm soát được sự kích động đó. Ông ta chắc hẳn phải biết điều ấy. Thế nhưng tại sao lại đến thăm nhà tôi, tại sao lại yêu cầu tôi thuyết phục đám đông về tình yêu của tôi dành cho Peeta?

Rõ ràng đó là một mánh khóe để làm cho tôi rối trí và ngăn tôi làm những thứ khác làm kích động các quận. Và tất nhiên là để làm trò trải trí cho mọi người ở Capitol nữa. Tôi cho rằng cái đám cưới chỉ là một màn mở rộng cần thiết cho việc đó mà tôi.

Tôi đang đến gần chiếc hàng rào thì có con chim nhại đậu xuống một cành cây và kêu lên với tôi. Khi nhìn vào nó tôi chợt nhận ra rằng mình không bao giờ có được sự giải thích đầy đủ về hình ảnh chú chim trên chiếc bánh và việc nó ám chỉ điều gì.

“Nó có nghĩa là chúng tôi đứng về phía cô.” Đó là những gì Bonnie nói. Tôi có những người đứng về phe mình? Phe nào? Có phải tôi đã vô tình trở thành một kẻ mà những người nổi dậy đặt hi vọng vào không? Nếu là vậy, phe của tôi đã không hoạt động được tốt lắm. Bạn chỉ cần nhìn vào những gì đã xảy ra ở quận 8 là biết.

Tôi giấu vũ khí vào một khúc cây rỗng gần ngôi nhà cũ của tôi ở khu Vỉa Than và tiến về phía hàng rào. Tôi quỳ xuống bằng một đầu gối, chuẩn bị vào bãi cỏ, nhưng tôi đang bận nghĩ về những sự kiện trong ngày đến nỗi tiếng rít đột ngột của một con cú cũng làm cho tôi thức tỉnh các giác quan.

Trong ánh sáng lờ mờ, chuỗi xích trông vô hại như nó vốn thế. Nhưng thứ khiến tôi giật mạnh tay lại là một âm thanh, nghe như tiếng vo vo của tàng cây đầy tổ của những con ong bắp cày, ám chỉ rằng trong hàng rào có điện.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s